Ngọn Cỏ...



mộc mạc đơn giản




GIỜ MỞ CỬA : 06:00 ~ 21:00


TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI!







Thứ Sáu, ngày 02 tháng 3 năm 2012

một bài nho nhỏ trên yeuamthuc.com


 



Quán phở đó lạ, có lẽ là lạ gần nhứt Sài Gòn.

Lạ trước hết có lẽ là cái tên. Cái tên “Ngọn Cỏ Gió Đùa” được chọn vì nó nằm trên đường Hồ Biểu Chánh. Lạ tiếp theo là nó là quán phở có lẽ là duy nhứt ở Sài Gòn được thiết kế như một quán café. Tông màu gỗ, những lam gỗ, những bàn ghế gỗ, là phông nền hết sức hợp với những tô phở to bằng sứ trắng. Và dĩ nhiên là không hề thiếu màu xanh của những bóng cây che rợp mái nhà. Lâu lâu khách ăn sẽ giựt mình một chút bởi cái tiếng trái khế rụng độp độp trên đầu.

Tô phở ở đây to, nhiều thịt, nước phở ngọt không phải vị ngọt của bột ngọt hay của đường, mà là sự kết hợp trộn lẫn giữa xương bò, của gừng, của quế của nấm linh chi. Có đầy đủ rau, tỏi chua cho gu ăn phở miền Nam, có giò cháo quẩy Bắc giòn rụm, đầu hành chần cho gu miền Bắc. Có chén tủy, chén tiết, có cả chén bò viên thập cẩm cho những ai đã lưng lưng bụng. Và đặc biệt có món phở phi lê tái lăn với miếng thịt mềm ngọt mà ít có quán phở nào tui từng ăn.
Tô phở ở đây to, nhiều thịt, nước phở ngọt không phải vị ngọt của bột ngọt hay của đường, mà là sự kết hợp trộn lẫn giữa xương bò, của gừng, của quế của nấm linh chi

Giá thì chỉ hơn quán phở bình dân ghế nhựa chừng mươi ngàn, nhưng sự nhẹ nhàng của cái hậu sau khi ăn phở rất là đáng giá. Không chỉ chuyện khỏi sợ lưỡi bị nhạt phèo hay cái gáy bị cứng ngắc vì nỗi ám ảnh bột ngọt, mà còn là bởi sự ăn phở ở đây cũng thong thả lắm. Ăn một tô phở xong, không phải vội đứng dậy nhường chỗ cho người khác, mà có thể thư thư uống ly trà đá nóng trong tiếng nhạc hòa tấu văng vẳng nhẹ nhàng, hay gọi thêm một ly sữa đậu nành nấu, ngồi tỉ tê qua lại với bạn bè một chút mà không sợ bị ai sốt ruột nhắc khéo. Không gian quán xuyên suốt một cái sân khá dài, bàn ghế không phải kê khít rịt đụng vai đụng tay với bàn kế bên.

Chị chủ quán vốn là dân gốc miền Tây sống thật lâu ở Sài Gòn, nói quán mình “mộc mạc bạc phếch”, nhưng bên trong cái mộc mạc đó ẩn chứa sự hòa quyện tinh tế nhẹ nhàng của những hương vị nguyên sơ. Bởi ai quen mới biết chị là dân mê phở và rất khó tính trong chuyện ăn uống. Không dễ để có thể kết hợp được gu ăn uống giữa hai miền Nam Bắc, vậy mà chị làm được, khiến dân Bắc cũng khó mà chê mà dân Nam cũng ghiền. Tui vốn mê hủ tiếu, vậy mà từ khi quán chị mở, mật độ ăn phở của tui dày hẳn lên, có lúc đến 7 ngày trong tuần. Mà không phải mình tui, cả thằng em, nó nói, ngày nào nó không ăn phở “Ngọn Cỏ…” là nó không chịu nổi. Tui biết nó không nói quá, vì từng thấy một gia đình gần đó đến ăn đều đặn mỗi ngày tui có mặt. Rồi ngay cả anh bạn nổi tiếng khó chịu trong chuyện ăn uống, cũng phải gật gù nói rằng, thường ở nhiều quán dù ngon, ăn cỡ 3 buổi trong tuần cũng đã thấy nặng bụng vì bỏ nhiều hóa chất, nhưng phở ở đây ăn cả tuần vẫn nhẹ nhàng như chưa.

Những quán phở ngon thường được rỉ tai rất nhanh và khách ăn thường phải xếp hàng chờ mới đến lượt mình. Vô quán phở ra là cả người cũng được ướp hương của phở. Vì lẽ đó mà tui thường ngần ngại mỗi lần muốn đi ăn phở. Nhưng những ngần ngại đó từ nay đã chẳng còn.

Nguyễn Thoại Nhi